Hai chương cuối ngày 
Chương 29 – Đùa bỡn
- Nàng còn chưa biết sao? Nghĩa phụ đã gả cả hai tỷ muội nàng cho ta rồi, hắc hắc.
Đại An cảm thấy biểu hiện tức giận của Oánh nhi thật dễ thương nên hắn càng muốn trêu chọc nàng hơn.
Lần này thì Oánh nhi không còn lời nào để nói, chỉ còn biết trợn mắt đe dọa nhìn Đại An.
Thấy Oánh nhi không còn nói thêm được câu nào, Đại An cười sướng thích thú. Hắn hất mặt khiêu khích tên sư huynh kia.
- Ngươi…
Tên sư huynh chỉ vào mặt Đại An nhưng không biết lên nói cái gì. Mặt hắn đổi màu liên tục, từ màu đỏ giận sang màu tím của sự tức giận bị kìm nén. (Ai đó lúc nào bị táo bón mặt cũng có màu như hắn đó
))
- Sao thế, bị táo bón éo ị được à, lại đây, để ta giúp cho.
Đại An đưa ngón tay trỏ ra ngoắc ngoắc khiêu khích.
Một sự khiêu khích trắng trợn.
Tất cả mọi người đều trợn mắt vì sự khiêu khích này của Đại An. Không ngờ trên đời lại có một người kiểu ngạo đến vậy.
Phạm Tiền, Phạm Tài thì ánh mắt mong chờ xem Đại An thể hiện võ công. Cả hai tên lúc đầu tuy đã học xong toàn bộ kiếm pháp cùng đao pháp từ Trần Thiên nhưng vì mới chỉ học được ba ngày, mặc dù trong người có sức mạnh của Long tộc nên khả năng tiếp thu cao hơn hẳn người thường nhưng vẫn chỉ mới thi triển được một chiêu thức. Sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết, mở ra năng lực của bản thân cả hai đều có thể thi triển nửa bộ kiếm pháp cùng đao pháp. Nhận thấy sự khác biệt thần kì này nên bọn chúng đều muốn chiêm ngưỡng sức mạnh của Đại An sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết.
Vị thiếu gia kia thì ánh mắt khâm phục cùng tò mò trong đó kèm theo ít ngưỡng mộ nhìn Đại An. Hắn tuy ban đầu có ghét Đại An vì Đại An biểu hiện ra ngoài đúng chất một tên dâm tặc thứ thiệt.
Nhưng sau khi nghe được hai câu Đại An đọc lúc sau thì hắn đã thay đổi cách nhìn về Đại An, cảm giác thấy Đại An là một tên dâm tặc có học thức, thậm chí còn có thêm chút hảo cảm.
Giờ đây thấy Đại An trắng trợn khiêu khích tên sư huynh kia chứng tỏ Đại An hoàn toàn có lòng tự tin với võ công của mình. Chính vì thế mà hắn cảm thấy có một chút hâm mộ Đại An. Từ bé đến lớn hắn luôn coi trọng cường giả. Tuy vậy hắn vẫn có chút không hiểu, hắn không hề cảm nhận được một tí nội công nào từ trên người Đại An.
Cảm giác mỗi người mỗi khác, ba tên nam nhân tính cả vị sư huynh kia cảm giác thấy Đại An thật sự quá ngông cuồng. Cả ba tên đều không cảm nhận được 1 tí nội công nào toát ra từ người Đại An cả. Tên sư huynh thuần túy chỉ cảm thấy Đại An là một tên mồm to thích khoe khoang, định lợi dụng mọi người xung quanh đây để áp chế hắn. Hai tên sư đệ kia thì nghĩ rằng Đại An sắp chết đến nơi, chúng thừa biết tính khí đại sư huynh của mình, ra tay rất thâm độc.
Oánh nhi thì nghĩ tới số phận sắp đến của Đại An thì vừa thấy đỡ tức nhưng cũng cảm thấy một chút không đành lòng, dù sao Đại An cũng là nghĩa tử của phụ thân nàng đồng thời là cũng là tỷ phu kiêm phu quân của nàng.
A, phi phi phi. Ta sao lại nghĩ hắn thành phu quân của ta chứ.
Vừa nghĩ tới Đại An là phu quân của mình, Oánh nhi lại lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cảm giác không đành lòng càng tăng thêm. Nàng thừa biết phương thức ra tay của đại sư huynh, rất độc ác và tàn nhẫn. Cũng giống như sư bá của nàng vậy. Nàng từ bé đã học võ nhưng không phải đi theo phụ thân Trần Thiên của mình mà là đi theo một nữ tử bí ẩn, môn phái của nàng cũng bí ẩn không kém, môn phái của nàng chủ yếu luyện về các vũ khí tầm xa như cung tên cùng ám khí, ngoài ra còn sử dụng cả chủy thủ khi đánh áp sát. Nói chung là một kiểu thích khách. Người khác không biết chứ nàng biết sư phụ nàng là một mĩ nữ, nàng không thể nào biết tuổi thật của sư phụ nàng vì sư phụ nàng quá đẹp và trẻ trung dù trải qua bao nhiêu nam tháng, chính vì vậy mà sư bá của nàng luôn ước muốn được thành đôi với sư phụ nàng nhưng dù làm thế nào cũng không đả động được trái tim của mĩ nữ, cuối cùng đành phải lấy một người khác sinh ra đại sư huynh. Đại sư huynh lại thừa hưởng tính hiếu thắng và tàn nhẫn của phụ thân mình, ra tay lúc nào cũng ngoan độc.
- Sao thế, sợ ta quá không dám ra tay à.
Đại An thấy mãi tên sư huynh kia vẫn không ra tay nên khiêu khích thêm một câu nữa.
Ngu, thật sự là quá ngu, không hề có võ công mà đòi đánh nhau với người, chẳng lẽ muốn chết à.
Oánh nhi mắng thầm trong lòng định không để ý hắn nữa nhưng trong lòng nàng cứ có một tia kích động khó hiểu nào đó.
Thật sự Oánh nhi không hiểu trong đầu Đại An lúc này đang suy nghĩ gì cùng sự thật về võ công của hắn.
Đại An từ sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết thì võ công của hắn không chỉ tiến vài tầng lớn mà là một sự cách biệt siêu lớn. Mà con mịe nó từ đầu làm đéo có võ công đâu mà tiến.
Thật sự thì Đại An sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết trong người hắn đã có sự biến đổi kinh hồn. Hắn có thể dễ dàng dùng nội công làm biến đổi tần sóng xung quanh hay nói theo kiểu võ học thì là khí.
Ngoài ra đầu óc hắn còn phi thường thanh tỉnh, cảm nhận mọi sự vật xung quanh rõ ràng hơn, mọi việc đều được phân tích thấu đáo hơn. Trước đây, tuy hắn lười học nhưng chỉ số IQ được từ hưởng từ cha hắn cũng không hề tầm thường. Vậy mà bây giờ sau khi luyện thành võ công đầu óc còn sáng dạ hơn trước, có thể nói hắn đã được thông não. (Đương nhiên không phải thông não kiểu naruto)
Chính vì thế mà hắn đã có thể tự mình sáng chế ra các môn võ công cùng tâm pháp mới phù hợp với bản thân. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi từ động đi ra, hắn đã sáng chế đã vài bộ võ công cùng tâm pháp khác biệt, mục đích một phần để cho hắn luyện, một phần hắn muốn tạo một môn phái riêng. Trong số đó có một bộ tâm pháp cực kì xảo diệu đó là thu liễm nội công. Làm cho nội lực trong người hắn hòa nhập với không khí xung quanh mình khiến kẻ khác nhìn vào không thể nhận ra hắn có nội công.
Hắn cố tình khiêu khích tên sư huynh kia một phần là muốn dạy dỗ cho tên đó một bài học, nữ nhân của hắn không ai được đụng, ngoài ra tại đây hắn muốn chứng tỏ bản thân, đây là một bước trước khi lập môn phái mới.
Cười lạnh trước khiêu khích của Đại An, tên sư huynh khinh thường bước tới, ngẫm nghĩ nên hành hạ Đại An ra sao.
Hắn gồng lên, vận nội công toàn thân, toát ra sát khí khắp người, mục đích muốn dọa rồ Đại An.
Cảm nhận sát khí từ người tên đó toát ra, Đại An trong lòng cười mỉa không thôi, quá tầm thường, không khiến hắn phải lộ ra sức mạnh thật của bản thân để đối phó.
Mấy tên công tử thế gia xung quanh cũng được học một chút võ công mèo cào cảm thấy sát khí từ người tên sư huynh kia đều cảm thấy run sợ không thôi.
Mắt thấy Đại An vẫn bình thản như không có việc gì, mọi người đều thấy hơi bất ngờ nhưng cũng chỉ nghĩ chắc tại hắn không có võ công nên không cảm nhận được. Tên sư huynh vẫn thầm lặng nhưng tay ở bên người rút ra mấy mũi tên nhỏ phi thẳng về phía Đại An, tốc độ rất nhanh.
Oánh nhi thấy vậy định kêu lên bảo Đại An coi chừng nhưng không kịp, mũi tên đã đến trước mặt Đại An chỉ còn cách người hắn có một gang tay. Tưởng chừng như quả này Đại An chết chắc thì hắn chỉ cười nhẹ, tay vung lên trông rất nhẹ nhàng. Trong nháy mắt tất cả số mũi tên tên sư huynh tung ra đã bị hắn năm gọn trong tay.
Tất cả đều giật mình, mắt trợn ngược trược một màn vừa xảy ra. Những kẻ võ công thấp kém chỉ thấy tay Đại An khẽ vung lên, những kẻ võ công cao hơn thì thấy tay Đại An như biến thành chục cái.
Đại An rất hài lòng với phản ứng của mọi người, hắn đã đoán trước mọi người sẽ có phản ứng như thế. Như vậy danh tiếng của hắn sẽ càng lớn hơn.
Chiêu thức Đại An vừa thi triển nằm trong một bộ quyền pháp hắn mới nghĩ ra, hắn tự hào đặt tên môn quyền pháp này là Quan Âm Quyền Thủ. Bởi vì khi thi triển nó, cánh tay được vận dụng tới tốc độ cực hạn như biến thành ngàn đôi tay như Quan Âm Bồ Tát ngàn tay vậy, đã vậy người ngoài nhìn vào thấy tay hắn cũng cử động rất nhẹ nhàng.
Ném mấy mũi tên xuống đất, Đại An cười mỉm.
- Chỉ thế thôi sao.
Trong giọng điệu mang đậm chất khinh thường cùng khinh bỉ.
Giận dữ trước thái độ của Đại An. Tên sư huynh phất tay một cái, từ trong nay áo hắn có vô số ngân châm bắn ra.
Quan Âm Quyền Thủ một lần nữa lại được xuất ra, tay phải Đại An lại nhẹ nhàng vung lên.
Dường như biết trước Đại An sẽ làm như vậy, tên sư huynh cười lớn rút từ bên hông ra một thanh chủy thủ, đâm thẳng vào ngực Đại An.
Vừa thu lại hết đống ngân châm, Đại An biến sắc.
Có độc. Tên khốn nạn.
Đại An rủa thầm. Có kìm nén độc lại ở tay phải, tuy hắn có thể dễ dàng dùng nội công bức độc nhưng làm thế sẽ lộ ra chân tướng của hắn. Đại An nhịn đau ngã người ra sau né thanh chủy thủ đang đâm tới đồng thời dùng đầu gối hất mạnh về phía bụng tên sư huynh.
Rất nhanh chóng, tên sư huynh cũng né được đầu gối của Đại An, hắn xoay người trên không, chủy thủ trên tay chém thẳng ngang hông Đại An.
Đại An cũng không vừa, nhẹ nhàng trên không xoay một vòng tránh ra thanh chủy thủ. Vừa chạm chân xuống đất, hắn lập tức đạp mạnh hất cả thân thể lên không trung.
Tay trái vẫn còn cử động được bình thường thi triển Quan Âm Quyền Thủ. Khác với lúc này dùng để đỡ, bắt ám khí, lần này là tung ra hàng trăm cú đấm vào những vùng yếu hại của tên sư huynh.
Tên sư huynh cố gắng né những cú đấm của Đại An, nhưng vì tốc độ của Quan Âm Quyền Thủ quá nhanh nên hắn không thể tránh hết, bị trúng tới mấy chục đấm. Cũng may Đại An không vận nội công vào những cú đấm đấy nên hắn chỉ cảm thấy người đau đớn không thôi.

