Clip-sub.com

[Sắc-hiệp][Fiction] The darkness history – Chương 7

Rate this post

Viết xong từ lâu quen béng không post

Chương 7 – Huynh lấy muội nhé!!!

Đại An cùng Tử Tình hai người bước vô trấn Bạch Hạc, mặc dù trời vừa chập tối nhưng trên đường không còn một bóng người, nhà nhà đóng cửa kín mít, mặc dù vẫn còn ánh đèn hắt ra từ những căn nhà đó nhưng không khí ở trấn Bạch Hạc này u ám vô cùng.

–    Chuyện gì vậy nhỉ? Không phải cô nói thị trấn này rất náo nhiệt sao, Tử Tình tiểu thư?
Đại An nhìn xung quanh ngạc nhiên. Tử Tình tiểu thư cũng có vẻ bất ngờ với khung cảnh này.
–    Nhiều lúc ta tự hỏi, không biết cô có phải người của Niên tộc hay không đấy, mang tiếng là người của tộc ghi chép lịch sử mà mấy tình hình của các thị trấn lại không nắm rõ.

Đại An cố tình bơm đểu thêm. Tử Tình cô nương mặt đỏ lựng cắn chặt môi cố kìm tức giận và xấu hổ tiếp tục đi. Cả hai đi tìm quán trọ để nghỉ chân nhưng không hề tìm thấy một quán trọ nào mở cửa cả.

Đang bực mình, muốn chửi bậy thì Đại An thấy Tử Tình cô nương ngã gục xuống.
–    Này, cô sao vậy.

Đại An đỡ lấy tấm thân nhỏ bé của Tử Tình, cô nàng thở yếu ớt, toàn thân nóng bừng, dấu hiệu bị sốt cao.
–    Chết tiệt, sao tự nhiên đang bình thường lại sốt cao thế này.

Đại An sốt sắng, dùng sức bế thân thể Tử Tình lên, chạy khắp nơi tìm đại phu. Hắn đập cửa một hiệu thuốc:
–    Mau, mau mở cửa, có người bị ốm nặng.

Đập một hồi thì trong nhà có tiếng người đáp lại, rồi tiếng kéo chốt cửa vang lên. Phía sau cánh cửa là một thiếu nữ còn trẻ, có lẽ kém Đại An 1 2 tuổi.

–    Đại phu, đại phu đâu.
Đại An sốt ruột hỏi.

Trong lúc đấy thiếu nữ đó đang ngó qua tình trạng của Tử Tình cô nương. Có vẻ như thiếu nữ đó đã phát hiện điều gì nên giục hắn bế Tử Tình vào trong. Sau một hồi loay hoay đặt Tử Tình cô nương xuống giường rồi hắn ngó xung quanh:
–    Thế đại phu đâu rồi, vị tiểu cô nương này.

–    Muội chính là đại phu đây.

–    Không phải chứ?
Đại An giật mình, ngó nhìn vị tiểu cô nương này. Có vẻ như tiểu cô nương đó quá quen với chuyện người khác nghi ngờ mình nên không thèm để ý đến thái độ của hắn.

–    Vị tỷ tỷ này đã bị một con trùng độc cắn.
Tiểu cô nương sau khi bắt mạch kĩ càng đã kết luận.

Đại An vội vã hỏi thêm:
–    Vậy có nguy hiểm đến tính mạng không?

–    Tính mạng thì không bị đe doạ, nhưng…
Vị tiểu cô nương ngập ngừng, liếc nhìn Đại An rồi nói tiếp:
–    Có thể sẽ bị mù.

–    BỊ MÙ Á?
Đại An hét lên như vừa bị chọc tiết, hai mắt hắn trợn to thô lố, hai hàm răng đánh lập cập vào nhau.
–    Có cách nào chữa trị không?

Tiểu cô nương tỏ vẻ xuy tư rồi nói:
–    Cách thì có, nhưng mà vị đại ca đây phải hứa với muội một chuyện.

–    Chuyện gì cũng được.
Đại An không cần suy nghĩ gì, gật đầu đồng ý cái rụp.

–    Huynh chắc chứ?

–    Đương nhiên, ta đã hứa là phải giữ lời.
Đại An chắc như đinh đóng cột.

Vị cô nương đó mặt đỏ lựng, quay ra hướng khác để cho đỡ xấu hổ giọng lí nhí:
–    Vậy huynh hãy bái đường với muội nhé.

–    Hả…?
Đại An có vẻ như không tin vào tai mình.
–    Muội vừa nói gì, ta nghe không rõ?

–    Muội nói, hai chúng ta hãy bái đường nhé.
“Ôi cái đệt, mình tưởng ngày xưa con gái hiền lắm, nói đến chuyện nam nữ thì cô nào cô nấy xấu hổ đến nỗi mặt cũng cúi gầm xuống đất, thế mà cô bé này còn đòi kết hôn với mình, mình đúng là đi chậm với thời đại rồi”
–    À này, muội có hiểu “bái đường” là gì không vậy?

–    Muội biết chứ, “bái đường” là hai người một nam một nữ làm chuyện ấy ấy.
Tiểu cô nương thẹn đỏ mặt, lấy hết can đảm ra nói.

–    Chuyện ấy ấy?
Được đà Đại An giả vờ gặn hỏi cố tình làm cho cô nàng xấu hổ.
–    Là chuyện gì nhỉ?

Màu đỏ làn dần xuống cổ tiểu cô nương.
–    Mẫu thân nói là chuyện hai người làm với nhau để có em bé.

Giờ thì Đại An đã phải giơ ngón tay cái lên bái phục cô nàng, hắn quyết định thôi không trêu chọc cô nàng nữa.
–    Vậy tại sao muội muốn bái đường với ta, mà đến giờ đến tên của nhau cả hai còn chưa biết.

–    Muội là Hân Hân, Phạm Hân Hân, còn huynh.

–    Ta là Vương Đại An.

–    Họ Vương à, lạ nhỉ, em chưa từng nghe thấy cái họ này bao giờ. Vậy còn vị tỷ tỷ kia.

–    Ồ đó là Tử Tình tiểu thư, cô ta họ Vu.
Đại An mỉm cười chỉ vào Tử Tình cô nương và nói.

–    Vậy hai người có quan hệ gì không vậy?
Hân Hân nhìn Đại An và Tử Tình với ánh mắt lo lắng.

Đại An thấy thế bật cười
–    Ta và cô ta ư? Chúng ta chỉ mới gặp nhau thôi.

Có vẻ không tin tưởng lời nói của Đại An, Hân Hân hơi buồn bã
–    Mới gặp nhau mà sao vì cứu Tử Tình tỷ tỷ mà huynh chấp nhận làm mọi chuyện vậy.

Đại An gãi gãi đầu
–    À thì, tại ta vốn là người chính trực, thấy nạn là ra tay giúp đỡ í mà.

–    Hi hi, huynh chỉ tự kiêu.

Hân Hân bịt miệng cười khúc khích, khi cười hai núm đồng tiền hiện lên rất rõ làm cho trái tim của Đại An đánh cái “thụp”.

“Không ngờ còn nhỏ thế mà cũng câu gớm” Hắn vừa nghĩ vừa nuốt nước một ngụm nước bọt.

“Chơi hay không chơi đây? Thôi thì cứ vỗ béo rồi thịt vậy. Hắc hắc”. Hắn nghĩ dâm trong lòng và lấy tay quẹt nước miếng.

Comments

  • × 4 = twenty

    kaka :D :ic: :fuckme: :) :os: lololo :no: :cheese: :3 :hi: mmm :guro: :y: more »

  • nhat May 20, 2010 at 10:29

    vl thang VDA :)) “Chơi hay không chơi đây? Thôi thì cứ vỗ béo rồi thịt vậy. Hắc hắc” =)) hoi bi duoc duc lao chap sau cho ra nhanh nhanh 1 ty nha :D

  • Hippi May 18, 2010 at 18:19

    lâu oy hem vô đọc hum nay đọc hết oy comment luôn .Bố Vương Đại An nài thơm kèo ghê 1 lúc 3 em oy kòn 1 em đợi ở nhà nữa kỉu nài đau lưng kinh niên :=))
    Truyện hay lém dục huynh kon gứa chak hem dám đọc đâu ko thì ….
    tới chap tiếp nào.thanks :D

  • Ghostkiller07 May 18, 2010 at 05:19

    Ko ngờ chuyện lại hay thế này. Mong sớm ra chap mới cho anh em thưởng thức.

  • thinhtri May 17, 2010 at 15:30

    đọc fic cười đau cả bụng, nhanh up chap mới nha dục huynh =))

  • HD May 17, 2010 at 13:39

    Tới đi Đại An dâm huynh. Hông bít thể loại sắc hiệp có nice boat ending hông nhỉ ;))

  • tatsuya_khoa May 16, 2010 at 20:34

    Ối cái đệt !
    Em kết cái câu cuối của thằng Đại An ghê:D . Hắc hắc.
    Hy vọng chap sau ra lẹ lẹ cho anh em đỡ sốt ruột.

Menu