Clip-sub.com

Cryptic

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Gần đây tớ khá là có hứng thú với thể loại cryptic, nên đã dịch một chút cho đỡ ngứa tay.

Những truyện dưới đây không hẳn là khó hiểu nhưng vẫn cần ngẫm nghĩ một chút mới thấy được mặt chìm của nó.

Tớ không phải tác giả. Tớ chỉ dịch nó, những truyện sau đây tớ đều dịch từ trang http://sayainunderworld.blogspot.com .

[spoiler effect=”phase” show=”Điều Ước”] Một ngôi sao xuất hiện trước mặt một cô bé.
“Ta sẽ biến điều ước của con thành hiện thực. Nhưng chỉ một thôi.” Ngôi sao nói.
Cô bé khóc.
“Hãy khiến tất cả mọi người trong gia đình con biến mất. Con vô cùng ghét họ.”
Sáng hôm sau cô bé bước xuống phòng ăn dưới nhà, nhưng cha, mẹ và anh trai cô bé vẫn ở đó như thường lệ.
Cô bé cảm thấy hối hận vì những gì đã ước.
Đêm hôm đó ngôi sao lại xuất hiện.
“Giờ con đã hạnh phúc chưa.” Ngôi sao nói.
“Xin người hãy thu lại điều ước của con.” Cô bé nói.
“Một khi điều ước đã được thực hiện thì không thể rút lại được.” Ngôi sao nói.
Cô bé lại khóc.
[/su_spoiler]
Giếng
Một ngày, tôi giết con em gái vì nó làm phiền tôi.
Tôi ném xác nó xuống giếng.
Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
Năm năm sau, sau cuộc cãi lộn với thằng bạn, tôi đã giết nó.
Tôi ném xác nó xuống giếng.
Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
Mười năm sau, tôi giết con đàn bà mang thai đứa con mà tôi trót dại trong một lần say rượu.
Tôi ném xác nó xuống giếng.
Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
Mười lăm năm sau, do không ưa lão sếp, tôi đã giết lão.
Tôi ném xác lão xuống giếng.
Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
Hai mươi năm sau, tôi giết bà già, vì bà phải nằm liệt giường nhưng tôi lại không muốn chăm sóc.
Tôi ném cái xác xuống giếng.
Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác vẫn chưa biến mất.
Và ngày qua ngày, cái xác vẫn còn đó…
[spoiler effect=”phase” show=”Ma Có Thật”] Tôi nghĩ rằng ma có thật.
Khi tôi còn nhỏ tôi thường thấy một cô bé khác mà tôi gọi là chị.
Chúng tôi sống cùng nhau, và chị ấy luôn mặc những bộ đồ bẩn thỉu giống tôi.
Nhưng rồi một ngày, tôi không thấy chị ấy nữa.
Cha mẹ thắng sổ số.
Họ nói rằng cô gái đó là do tôi tưởng tượng ra vì gia cảnh quá bần hàn.
Giờ gia đình chúng tôi rất hạnh phúc.
Nhưng có vẻ như tiền thắng sổ số sắp hết.[/su_spoiler] [spoiler effect=”phase” show=”Thịt”] Đây là những gì tôi nghe được từ bạn tôi.

Một hôm, cậu ấy được mời đến dự bữa tối tại nhà một người bạn; người bạn này theo một tôn giáo kỳ lạ.
Ở bữa ăn, cậu ấy được mời một món thịt, nhưng dù thế nào chủ nhà cũng không chịu nói đó là món thịt gì.
Cậu ấy nghi ngờ rằng đó là thịt người.
Nhưng sau khi ăn miếng đầu tiên, thì cậu ấy dám chắc đó không phải thịt người.
Tôi tự hỏi không biết món thịt đó là món thịt gì?[/su_spoiler] [spoiler effect=”phase” show=”Kẹo dẻo”]Tôi đã từng có một người em trai.
Ký ức duy nhất của tôi về nó là khi tôi chia sẻ với nó những viên kẹo dẻo mà tôi được cho trong bữa tiệc trà.
Dù vậy, em trai tôi đã qua đời khi mới chỉ một tháng tuổi.
Em ấy vẫn sẽ sống mãi trong tim chúng tôi.[/su_spoiler] [spoiler effect=”phase” show=”Hỏng”] Cách đây không lâu, cái tai nghe giá 24.000 yên của tôi đột nhiên không hoạt động nữa.
Tôi đã nghe nhạc quá lớn trong một thời gian dài, đột nhiên có thứ gì đó bị gãy và không còn một âm thanh nào phát ra.
Quá tức giận, tôi ném mạnh cái TV xuống sàn nhà.
Sự va chạm giữa TV và sàn nhà truyền đến giác quan của tôi.
Tôi đang làm cái gì thế này?
Cái TV đó giá tận 150.000 yên.
Nhưng may thay, chỗ tôi ném TV xuống được lót thảm, tuy cảm nhận được sự va chạm nhưng tôi không hề nghe thấy tiếng rơi đập.
Liệu nó có hỏng không nhỉ? Vừa nghĩ tôi vừa đập nhẹ vào nó.
Nó vẫn phát hình như thường, nhưng lại không phát ra tiếng.
Tốt thật! Giờ thì cái TV 150.000 yên cũng hỏng nốt.
Hôm nay hình như hơi yên tĩnh.
Có lẽ nhân cơ hội này tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút.
[/su_spoiler]