Clip-sub.com

[Sắc-hiệp][Fiction] The darkness history – Chương 29 ~ 30

Hai chương cuối ngày

Chương 29 – Đùa bỡn

Chương 29
–    Nàng còn chưa biết sao? Nghĩa phụ đã gả cả hai tỷ muội nàng cho ta rồi, hắc hắc.
Đại An cảm thấy biểu hiện tức giận của Oánh nhi thật dễ thương nên hắn càng muốn trêu chọc nàng hơn.

Lần này thì Oánh nhi không còn lời nào để nói, chỉ còn biết trợn mắt đe dọa nhìn Đại An.
Thấy Oánh nhi không còn nói thêm được câu nào, Đại An cười sướng thích thú. Hắn hất mặt khiêu khích tên sư huynh kia.

–    Ngươi…
Tên sư huynh chỉ vào mặt Đại An nhưng không biết lên nói cái gì. Mặt hắn đổi màu liên tục, từ màu đỏ giận sang màu tím của sự tức giận bị kìm nén. (Ai đó lúc nào bị táo bón mặt cũng có màu như hắn đó :)))

–    Sao thế, bị táo bón éo ị được à, lại đây, để ta giúp cho.
Đại An đưa ngón tay trỏ ra ngoắc ngoắc khiêu khích.

Một sự khiêu khích trắng trợn.

Tất cả mọi người đều trợn mắt vì sự khiêu khích này của Đại An. Không ngờ trên đời lại có một người kiểu ngạo đến vậy.

Phạm Tiền, Phạm Tài thì ánh mắt mong chờ xem Đại An thể hiện võ công. Cả hai tên lúc đầu tuy đã học xong toàn bộ kiếm pháp cùng đao pháp từ Trần Thiên nhưng vì mới chỉ học được ba ngày, mặc dù trong người có sức mạnh của Long tộc nên khả năng tiếp thu cao hơn hẳn người thường nhưng vẫn chỉ mới thi triển được một chiêu thức. Sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết, mở ra năng lực của bản thân cả hai đều có thể thi triển nửa bộ kiếm pháp cùng đao pháp. Nhận thấy sự khác biệt thần kì này nên bọn chúng đều muốn chiêm ngưỡng sức mạnh của Đại An sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết.
Vị thiếu gia kia thì ánh mắt khâm phục cùng tò mò trong đó kèm theo ít ngưỡng mộ nhìn Đại An. Hắn tuy ban đầu có ghét Đại An vì Đại An biểu hiện ra ngoài đúng chất một tên dâm tặc thứ thiệt.

Nhưng sau khi nghe được hai câu Đại An đọc lúc sau thì hắn đã thay đổi cách nhìn về Đại An, cảm giác thấy Đại An là một tên dâm tặc có học thức, thậm chí còn có thêm chút hảo cảm.

Giờ đây thấy Đại An trắng trợn khiêu khích tên sư huynh kia chứng tỏ Đại An hoàn toàn có lòng tự tin với võ công của mình. Chính vì thế mà hắn cảm thấy có một chút hâm mộ Đại An. Từ bé đến lớn hắn luôn coi trọng cường giả. Tuy vậy hắn vẫn có chút không hiểu, hắn không hề cảm nhận được một tí nội công nào từ trên người Đại An.

Cảm giác mỗi người mỗi khác, ba tên nam nhân tính cả vị sư huynh kia cảm giác thấy Đại An thật sự quá ngông cuồng. Cả ba tên đều không cảm nhận được 1 tí nội công nào toát ra từ người Đại An cả. Tên sư huynh thuần túy chỉ cảm thấy Đại An là một tên mồm to thích khoe khoang, định lợi dụng mọi người xung quanh đây để áp chế hắn. Hai tên sư đệ kia thì nghĩ rằng Đại An sắp chết đến nơi, chúng thừa biết tính khí đại sư huynh của mình, ra tay rất thâm độc.

Oánh nhi thì nghĩ tới số phận sắp đến của Đại An thì vừa thấy đỡ tức nhưng cũng cảm thấy một chút không đành lòng, dù sao Đại An cũng là nghĩa tử của phụ thân nàng đồng thời là cũng là tỷ phu kiêm phu quân của nàng.

A, phi phi phi. Ta sao lại nghĩ hắn thành phu quân của ta chứ.

Vừa nghĩ tới Đại An là phu quân của mình, Oánh nhi lại lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cảm giác không đành lòng càng tăng thêm. Nàng thừa biết phương thức ra tay của đại sư huynh, rất độc ác và tàn nhẫn. Cũng giống như sư bá của nàng vậy. Nàng từ bé đã học võ nhưng không phải đi theo phụ thân Trần Thiên của mình mà là đi theo một nữ tử bí ẩn, môn phái của nàng cũng bí ẩn không kém, môn phái của nàng chủ yếu luyện về các vũ khí tầm xa như cung tên cùng ám khí, ngoài ra còn sử dụng cả chủy thủ khi đánh áp sát. Nói chung là một kiểu thích khách. Người khác không biết chứ nàng biết sư phụ nàng là một mĩ nữ, nàng không thể nào biết tuổi thật của sư phụ nàng vì sư phụ nàng quá đẹp và trẻ trung dù trải qua bao nhiêu nam tháng, chính vì vậy mà sư bá của nàng luôn ước muốn được thành đôi với sư phụ nàng nhưng dù làm thế nào cũng không đả động được trái tim của mĩ nữ, cuối cùng đành phải lấy một người khác sinh ra đại sư huynh. Đại sư huynh lại thừa hưởng tính hiếu thắng và tàn nhẫn của phụ thân mình, ra tay lúc nào cũng ngoan độc.

–    Sao thế, sợ ta quá không dám ra tay à.
Đại An thấy mãi tên sư huynh kia vẫn không ra tay nên khiêu khích thêm một câu nữa.
Ngu, thật sự là quá ngu, không hề có võ công mà đòi đánh nhau với người, chẳng lẽ muốn chết à.

Oánh nhi mắng thầm trong lòng định không để ý hắn nữa nhưng trong lòng nàng cứ có một tia kích động khó hiểu nào đó.

Thật sự Oánh nhi không hiểu trong đầu Đại An lúc này đang suy nghĩ gì cùng sự thật về võ công của hắn.

Đại An từ sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết thì võ công của hắn không chỉ tiến vài tầng lớn mà là một sự cách biệt siêu lớn. Mà con mịe nó từ đầu làm đéo có võ công đâu mà tiến.

Thật sự thì Đại An sau khi luyện thành Tiềm Long Chân Quyết trong người hắn đã có sự biến đổi kinh hồn. Hắn có thể dễ dàng dùng nội công làm biến đổi tần sóng xung quanh hay nói theo kiểu võ học thì là khí.

Ngoài ra đầu óc hắn còn phi thường thanh tỉnh, cảm nhận mọi sự vật xung quanh rõ ràng hơn, mọi việc đều được phân tích thấu đáo hơn. Trước đây, tuy hắn lười học nhưng chỉ số IQ được từ hưởng từ cha hắn cũng không hề tầm thường. Vậy mà bây giờ sau khi luyện thành võ công đầu óc còn sáng dạ hơn trước, có thể nói hắn đã được thông não. (Đương nhiên không phải thông não kiểu naruto)

Chính vì thế mà hắn đã có thể tự mình sáng chế ra các môn võ công cùng tâm pháp mới phù hợp với bản thân. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi từ động đi ra, hắn đã sáng chế đã vài bộ võ công cùng tâm pháp khác biệt, mục đích một phần để cho hắn luyện, một phần hắn muốn tạo một môn phái riêng. Trong số đó có một bộ tâm pháp cực kì xảo diệu đó là thu liễm nội công. Làm cho nội lực trong người hắn hòa nhập với không khí xung quanh mình khiến kẻ khác nhìn vào không thể nhận ra hắn có nội công.

Hắn cố tình khiêu khích tên sư huynh kia một phần là muốn dạy dỗ cho tên đó một bài học, nữ nhân của hắn không ai được đụng, ngoài ra tại đây hắn muốn chứng tỏ bản thân, đây là một bước trước khi lập môn phái mới.

Cười lạnh trước khiêu khích của Đại An, tên sư huynh khinh thường bước tới, ngẫm nghĩ nên hành hạ Đại An ra sao.

Hắn gồng lên, vận nội công toàn thân, toát ra sát khí khắp người, mục đích muốn dọa rồ Đại An.

Cảm nhận sát khí từ người tên đó toát ra, Đại An trong lòng cười mỉa không thôi, quá tầm thường, không khiến hắn phải lộ ra sức mạnh thật của bản thân để đối phó.

Mấy tên công tử thế gia xung quanh cũng được học một chút võ công mèo cào cảm thấy sát khí từ người tên sư huynh kia đều cảm thấy run sợ không thôi.

Mắt thấy Đại An vẫn bình thản như không có việc gì, mọi người đều thấy hơi bất ngờ nhưng cũng chỉ nghĩ chắc tại hắn không có võ công nên không cảm nhận được. Tên sư huynh vẫn thầm lặng nhưng tay ở bên người rút ra mấy mũi tên nhỏ phi thẳng về phía Đại An, tốc độ rất nhanh.

Oánh nhi thấy vậy định kêu lên bảo Đại An coi chừng nhưng không kịp, mũi tên đã đến trước mặt Đại An chỉ còn cách người hắn có một gang tay. Tưởng chừng như quả này Đại An chết chắc thì hắn chỉ cười nhẹ, tay vung lên trông rất nhẹ nhàng. Trong nháy mắt tất cả số mũi tên tên sư huynh tung ra đã bị hắn năm gọn trong tay.

Tất cả đều giật mình, mắt trợn ngược trược một màn vừa xảy ra. Những kẻ võ công thấp kém chỉ thấy tay Đại An khẽ vung lên, những kẻ võ công cao hơn thì thấy tay Đại An như biến thành chục cái.

Đại An rất hài lòng với phản ứng của mọi người, hắn đã đoán trước mọi người sẽ có phản ứng như thế. Như vậy danh tiếng của hắn sẽ càng lớn hơn.

Chiêu thức Đại An vừa thi triển nằm trong một bộ quyền pháp hắn mới nghĩ ra, hắn tự hào đặt tên môn quyền pháp này là Quan Âm Quyền Thủ. Bởi vì khi thi triển nó, cánh tay được vận dụng tới tốc độ cực hạn như biến thành ngàn đôi tay như Quan Âm Bồ Tát ngàn tay vậy, đã vậy người ngoài nhìn vào thấy tay hắn cũng cử động rất nhẹ nhàng.

Ném mấy mũi tên xuống đất, Đại An cười mỉm.
–    Chỉ thế thôi sao.
Trong giọng điệu mang đậm chất khinh thường cùng khinh bỉ.

Giận dữ trước thái độ của Đại An. Tên sư huynh phất tay một cái, từ trong nay áo hắn có vô số ngân châm bắn ra.

Quan Âm Quyền Thủ một lần nữa lại được xuất ra, tay phải Đại An lại nhẹ nhàng vung lên.
Dường như biết trước Đại An sẽ làm như vậy, tên sư huynh cười lớn rút từ bên hông ra một thanh chủy thủ, đâm thẳng vào ngực Đại An.

Vừa thu lại hết đống ngân châm, Đại An biến sắc.

Có độc. Tên khốn nạn.

Đại An rủa thầm. Có kìm nén độc lại ở tay phải, tuy hắn có thể dễ dàng dùng nội công bức độc nhưng làm thế sẽ lộ ra chân tướng của hắn. Đại An nhịn đau ngã người ra sau né thanh chủy thủ đang đâm tới đồng thời dùng đầu gối hất mạnh về phía bụng tên sư huynh.
Rất nhanh chóng, tên sư huynh cũng né được đầu gối của Đại An, hắn xoay người trên không, chủy thủ trên tay chém thẳng ngang hông Đại An.

Đại An cũng không vừa, nhẹ nhàng trên không xoay một vòng tránh ra thanh chủy thủ. Vừa chạm chân xuống đất, hắn lập tức đạp mạnh hất cả thân thể lên không trung.

Tay trái vẫn còn cử động được bình thường thi triển Quan Âm Quyền Thủ. Khác với lúc này dùng để đỡ, bắt ám khí, lần này là tung ra hàng trăm cú đấm vào những vùng yếu hại của tên sư huynh.

Tên sư huynh cố gắng né những cú đấm của Đại An, nhưng vì tốc độ của Quan Âm Quyền Thủ quá nhanh nên hắn không thể tránh hết, bị trúng tới mấy chục đấm. Cũng may Đại An không vận nội công vào những cú đấm đấy nên hắn chỉ cảm thấy người đau đớn không thôi.

Chương 30 – Thân phận vị thiếu gia thần bí

Chương 30

Không dừng lại ở đó, Đại An tiếp tục tung người lên phía trước, chân thi triển một loại cước pháp nhìn như chớp giật. Đó chính là Lôi Đình Cước, cũng do Đại An nghĩ ra. Nếu vận nội công vào thì khi thi triển sẽ mang theo những tiếng sấm rền, nếu luyện đến tầng cao hơn thì sẽ kèm theo cả điện tích. Đương nhiên Đại An hiện giờ không ngu gì vận nội công cả. Dạng rẻ rách không đáng để hắn làm vậy
Tên sư huynh bị trúng Lôi Đình Cước, cả người bay mạnh về phía sau, ngã sõng soài trên mặt đất, hơi thở cực kì yếu ớt.

Đại An đứng lại trên mặt đất, ánh mắt nhìn về phía tên sư huynh không hề có chút thương cảm cũng không có tức giận cùng cừu hận mà chỉ đơn thuần là lạnh lùng cùng khinh bỉ.
Thấy hắn vẫn còn đang hấp hối chưa nghẻo củ tẻo, Đại An quyết định đi lên định kết liễu tên sư huynh đáng khinh bỉ đó. Gần đến nơi thì tay áo ắhn bị người khác kéo lại.

Quay lại nhìn thì thấy người kéo tay áo hắn chính là Oánh nhi. Nàng nhìn hắn lắc đầu, trong ánh mắt có một chút cầu xin ý tứ.

Dù sao sư huynh đó cũng là nhi tử của sư bá nàng, nàng không nỡ lòng nào nhìn hắn chết ngay trước mắt mình nên đành phải ra cầu xin Đại An.

Thấy ánh mắt cầu xin của Oánh nhi, Đại An cảm thấy trong lòng xao động, hắn thở dài gật đầu ý bảo hắn sẽ tha cho tên sư huynh đó một con đường sống.

–    Mau đêm tên súc sinh này đi khuất mắt ta.
Hắn chỉ vào tên sư huynh kia, ánh mắt lại hướng về hai tên khác nãy giờ bám theo sau Oánh nhi.
–    Nể tình lão bà của ta, ta tha cho hắn một mạng. Khôn hồn thì hãy mau đi đi, còn Oánh nhi thì từ giờ sẽ đi theo ta.

Hai tên đó chần chừ liếc nhìn sang Oánh nhi, thấy nàng gật đầu mới mau chóng vác tên sư huynh nằm bẹp như con gián đó chạy trối chết.

Thấy ba người biến mất xong, Oánh nhi mới buông tay áo của Đại An ra, nhưng vẫn hừm một tiếng rồi nguẩy đầu bỏ đi ra một góc, không muốn đứng cạnh Đại An.

Dường như đứng cạnh Đại An thêm một giây phút nào thì nàng cảm thấy ghê tởm thêm một giây phút đó.

Không thèm chấp nhất với thái độ của nàng, Đại An quay sang Phạm Tiền.
–    Phạm Tiền, qua đây giúp ta giải độc.

Nói đến độc, Oánh nhi mới chợt nhớ ra lúc đó Đại An nắm lấy đống ngân châm, nhưng ngân châm đó được chính sư phụ nàng ngâm vào độc dược tự chế. Độc này không làm thay đổi màu sắc của bạc nhưng cực kì nguy hiểm.

Oánh nhi cảm thấy lo lắng định chạy ra giải độc cho Đại An nhưng cứ nghĩ tới phải tới gần tên sắc lang này nàng lại thấy ghê tởm không thôi nên đành đứng đó chần chừ.
Phạm Tiền nghe thấy đại ca gọi mình liền chạy nhanh tới trước. Cầm lấy cánh tay phải của Đại An lên xem đã thấy cả cánh tay biến thành một màu tím ngắt.

Hai nàng Tiểu Thiến Tiểu Hồng thấy tay của Đại An bị biến thành như vậy lo lắng không thôi, nước mắt thương tâm ứa ra nhưng không dám tới sợ làm ảnh hưởng Phạm Tiền chữa bệnh.

Nếu là lúc trước Phạm Tiền chỉ dám chắc chắn mình có thể kìm nén độc dược không lan ra nơi khác và phát tác. Nhưng hiện giờ đã khác, với công lực trong người cùng với y thuật đã được học hắn có thể dễ dàng giải được độc trên cánh tay của Đại An. Ngoài ra hắn cũng biến trong lúc hắn giải độc Đại An cũng sẽ dùng nội công bức độc ra ngoài.

Tuy hắn không biết vì sao Đại An hiện giờ không trực tiếp bức độc ra ngoài mà lại gọi hắn tới giải độc nhưng hắn cũng không phải kẻ ngu, hắn hiểu Đại An làm như vậy chắc chắn có nguyên do nên không có ý vạch trần ra.

Rất nhanh, Phạm Tiền rút trong người ra hộp ngân châm, bảo Tiểu Hồng đem tới 1 vò rượu để tiệt trùng. Sau khi chuẩn bị xong hết thẩy hắn cầm mười ba cây châm đâm liên tục vào mười ba huyệt vị trên tay Đại An. Vận nội công truyền lực vào mười ba cây châm, Phạm Tiền bức độc xuống bàn tay Đại An.

Dần dần phần phía trên cánh tay Đại An đã trở lại bình thường duy chỉ có bàn tay hắn vẫn tím sạm như cũ.

Ánh mắt Phạm Tiền vẫn bình tĩnh như không, rút ra năm cây châm đâm vào năm đầu ngón tay của Đại An.

–    Đại ca cố gắng chịu đau.
Phạm Tiền nói xong thì rút mạnh năm cây châm ra khỏi đầu ngón tay Đại An đồng thời vận nội công nắm chặt cổ tay phải Đại An.

Máu đen từ năm đầu ngón tay Đại An túa ra ngoài.

Đại An cảm thấy cả bàn tay đau đớn phi thường nhưng hắn chỉ cắn chặt răng không hét không rên la.

Sau một phần chung thì tay hắn đã trở lại bình thường, máu chảy ra đã thành màu đỏ, Phạm Tiền liền lôi ra một lọ thuốc bôi lên năm đầu ngón tay của hắn, máu lập tức dừng lại.

–    Đại ca, xong rồi.
Phạm Tiền kiểm tra lại một hồi rồi thở phào nói.

Nãy giờ chứng kiến các thao tác giải độc của Phạm Tiền, a hoàn giỏi y thuật đi theo vị thiếu gia kia, người mà đã nói ba người Đại An là xử nam, thực sự hâm mộ không thôi, khẽ thốt lên.
–    Thập Tam Châm Pháp.

Lời nói rất nhỏ những khác khó có thể nghe được nhưng vị thiếu gia đó lại có thể nghe thấy rõ ràng, hắn quay sang hỏi.
–    Y Y tỉ tỉ, người biết loại châm pháp đó.

Hóa ra a hoàn này tên Y Y, tên là Y Y mà lại giỏi về Y thuật, thật đúng là trùng hợp. Nghe được vị thiếu gia kia hỏi, Y Y gật đầu nói.
–    Thiếu gia còn nhớ, hồi trước thất hoàng… tam thiếu gia bị mắc bệnh nan y, có một đôi vợ chồng từ Đại Việt sang đã cứu chữa cho thất thiếu gia không. Hai người đó đã sử dụng chính loại Châm Pháp này. Nô tỳ từ nhỏ đã đam mê học y thuật nhưng chưa từng chứng kiến loại Châm Pháp nào cao diệu như vậy, đã thế theo lời đôi vợ chồng đó nói, Thập Tam Châm Pháp chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Thật không ngờ, đường đường Đại Minh ta là kẻ sáng chế ra châm cứu nhưng lại không bằng người Đại Việt…

Y Y cảm thán nhưng bỗng cảm thấy mình có phần đại nghịch bất đạo nên im miệng. Từ lời nói của nàng có thể thấy nàng không phải là người Việt Nam mà là người Trung Quốc (Tung của). Nhưng lí do vì sao lại bí mật xâm nhập vào Đại Việt và cố tình giả làm người Việt? Chả lẽ là liên quan tới cái cặp của Đại An. Và thêm nữa, Nguyệt Lan cũng ở một nơi mà cách ăn mặc có phần khác biệt, vị sư phụ trong lời nói của vị thiếu gia này phải chăng chính là nàng?

Cảm nhận sự lo lắng của Y Y, vị thiếu gia chỉ lắc đầu lạnh lùng nói.
–    Ta không trách ngươi, đừng lo, coi như ta chưa nghe thấy gì cả.

–    Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết.
Y Y sợ hãi dùng tay tự vả vào miệng mình.

–    Thôi đi.
Vị thiếu gia hét nhẹ khiến cho Y Y thôi tự tát mình, sau đó giọng nói của thiếu gia lại trở nên bình thản.

–    Được rồi, Y Y tỉ tỉ, không cần tự hành hạ mình, chúng ta đi vào thôi.
Nói rồi, vị thiếu gia bước tiếp về phía căn nhà giữa hồ.

Đại An ba người cũng được a hoàn mời đi tiếp, mọic việc vừa xảy ra đã được coi như không có gì.

Nhóm Oánh nhi đương nhiên bị loại vì nàng là nữ nhân mà ba tên nam nhân đều đã chạy mất. (Trong đó có một tên là bị vác chạy)

Tuy vậy Oánh nhi vẫn được đi tiếp vào dưới danh nghĩa thuộc nhóm của Đại An.

Tất cả những người không liên quan tạm thời bị bắt đứng chờ ở ngoài, đợi bên trong xác định thi đấu cái gì trước.

***

Phía bên trong tòa nhà, trên lầu hai.

Bốn hoa khôi của Thanh Vân Lâu đang ngồi đó, mắt hướng về phía mấy người Đại An.

–    Thật không ngờ tên dâm tặc đó cũng có bản lĩnh ra phết.
Kỳ cô nương cảm thán. Không ngờ một kẻ dê xồm lại có võ công cùng học vấn không tầm thường. Nàng quay sang bám lấy Cầm cô nương.
–    Cầm tỷ, tỷ nói xem tại sao trên người hắn không có nội công.

Cầm cô nương đang trầm tư suy nghĩ thì Thi cô nương nãy giờ im lặng mở miệng nói.
–    Có lẽ hắn là người chỉ luyện ngoại gia công phu đến mức tối thượng chăng.
Thi nhi là người duy nhất trong số bốn người không luyện võ công nên cách suy nghĩ của nàng rất đơn thuần.

Ba người còn lại nghe xong thì chỉ có Cầm cô nương vẫn suy nghĩ. Hoa nhi năm nay mới chỉ tròn 13 tuổi nên nàng không có suy nghĩ nhiều tới vấn đề đó, tuy nàng cũng luyện võ nhưng môn võ nàng luyện hơi khác biệt với những người khác. Nàng là luyện mị công, thứ võ công chuyên dùng để mê hoặc người khác. Không phải loại mị công kiểu dùng sắc đẹp mê luyến kẻ khác, mà là dùng ánh mắt để thôi miên, đúng vậy thứ nàng luyện chính là Nhiếp Hồn Đại Pháp.

Còn Kỳ cô nương thì cũng mới chỉ 15 tuổi, tính tình hơi trẻ con, cộng thêm không có chút hảo cảm nào với Đại An nên cũng không muốn suy nghĩ.

Cầm cô nương lại khác, nàng lớn tuổi nhất trong bốn người, tháng sau là nàng tròn 16, ngay từ lúc Đại An xuất hiện nàng đã cảm giác người này không bình thường chính vì thế nàng mới trầm ngâm suy nghĩ từng cử chỉ hành động của Đại An. Nhưng khi thấy mấy người đó sắp tiến vào nàng đành thôi không nghĩ nữa.
–    Thôi được rồi, chúng ta mau chuẩn bị tiếp đón những người kia đi.

Comments
  • kaka :D :ic: :fuckme: :) :os: lololo :no: :cheese: :3 :hi: mmm :guro: :y: :bagia: :dichmau: T_T more »

  • Neo November 7, 2010 at 21:12

    ẹc mất tem chap này oy :((

  • saiber009 November 7, 2010 at 13:54

    Comment from chap 24 to chap 30: Bác viết hay quá, cả phần sắc lẫn phần hiệp đều rất chuẩn, mặc dù phần sắc có vẻ hơi ít nhưng rất đậm đà, cứ như là thật ấy :D. Phần hiệp thì hay thôi rồi, sinh động, gay cấn :) và có hơi nghiêng về Đại An 1 chút :(. Tên nhân vật chính như thế chẳng phải là quá vô đối hay sao, cứ nghĩ ra võ công gì là có võ công ấy:(, theo mình như thế thì lại ko hay mất rồi, giống như kiểu chơi game mà dùng cheat ấy :(. Tuy nhiên cái big harem có vẻ được đấy, chắc tên Đại An này sẽ có khoảng vài chục lão bà đây :D.( “Ước gì mình được như anh ấy ” ^^)
    Thanks x6 !!! Mong chap 31 quá :)