Clip-sub.com

[Sắc-hiệp][Fiction] The darkness history – Chương 4

Chương này có sự xuất hiện và nhắc đến một vài nhân vật lịch sử và hư cấu.

Mong anh em chịu khó bỏ chút thời gian ra đọc và cmm cho tớ vui vẻ trẻ khoẻ nhé.

Chương 4 – Định mệnh

Tháng 2 năm 1398

Mặc dù là trong tiết xuân nhưng khí hậu tại nước Đại Việt năm nay có vẻ lạnh hơn các năm trước. Người người quấn lên bản thân đống quần áo nặng trịch.

Nhưng có một kẻ thì khác, hắn nằm tồng ngồng ở góc hẻm, trên người độc một chiếc quần lót có kiểu dáng rất lạ lùng với thời đại bây giờ.

Đức Anh từ từ mở mắt ra, cơn lạnh buốt đã đánh thức hắn. Hắn ngồi dậy, bây giờ hắn chỉ còn mặc độc mỗi cái quần đùi vì toàn bộ quần áo đã cởi ra vì ướt.

Hắn nhìn xuống phía bụng, hai ngọn giáo bị gẫy đuôi vẫn xuyên qua người.

–    Tại sao mình vẫn sống nhỉ?
Hắn tự hỏi mình rồi nắm lấy từng ngọn giáo rút ra, máu đen bắn phọt ra từ vết thương nhưng hắn chỉ cảm thấy hơi nhói và máu cũng ngừng chảy.

Đức Anh đứng dậy, hắn phát hiện ra tay phải hắn vẫn đang nắm chặt lấy tấm kim bài đó.
–    Chắc là do tấm kim bài này nên mình không chết. Cảm ơn em, Văn Thanh.
Hắn đưa tấm kim bài lên miệng hôn chụt một cái rồi đeo vào cổ.

Không gian xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Nhà cửa thưa thớt và mang dáng vẻ cổ xưa.

–    Đây là thời đại nào thế này?
Hắn liếc nhìn xung quanh, lẩm bẩm.

Đúng lúc đó có hai cô gái đi ngang qua, cả hai trông đều rất trẻ.

–    Tiểu thư, xin người đừng đi nhanh quá, em theo không kịp.
Con a hoàn đi theo đi theo vị tiểu thư xinh đẹp kia thở hổn hển.

–    Hân nhi, ta bảo em bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là tiểu thư khi ta đang đi du ngoạn chứ.
Cô nàng tiểu thư chu môi trách.

–    Không được đâu tiểu thư, em không dám. Lão gia sẽ trách phạt em mất.
Con a hoàn sợ hãi, luống cuống lắc đầu lia lịa, ánh mắt van nài.

–    Em xin tiểu thư đó, xin cô hãy mau quay về, thân phận của tiểu thư không phải bình thường, nhỡ có chuyện gì thì em…

–    Ta không muốn, nghĩa phụ thật là quá đáng, suốt ngày bắt ta phải đến gặp mặt mấy vị công tử nhà người ta, thật sự chán chết mà. Ta không muốn giống Thánh Ngẫu tỷ tỷ, giờ đi làm Khâm thánh hoàng hậu, mất hết tự do.
Cô nàng tiểu thư ngúng ngẩy đi về phía trước, rồi bỗng chựng lại, quay về phía con a hoàn nói:
–    Mà em có để ý hôm nay con đường này có vẻ hơi im lặng quá không.

–    Tiểu thư nói em cũng mới để ý, con đường này là nơi buôn bán nổi tiếng nhất trấn Thanh Đô mà.
Con nhóc a hoàn cũng bắt đầu thấy thấy lạ.

–    Đúng là nghĩa nữ nhà họ Lê. Phát hiện ra con đường này có bí ẩn. Đương nhiên là do bọn ta làm rồi, bó tay chịu chết đi.
Một tên mặt đầy râu ria tay cầm soái đao đứng trên nóc nhà hét tướng rồi cười ha hả.
Xung quanh hắn từng người từng người một xuất hiện, mặt tên nào tên nấy đầy sát khi, tay lăm le cây đao chuẩn bị chém bắt cứ lúc nào.

Nhìn dáng vẻ sợ hãi của hai cô gái trông còn chưa đủ 16 tuổi, tên đầu lĩnh phất tay ra hiệu. Tất cả lũ đàn em của hắn đồng loạt xông lên, miệng hét a a.

–    Chạy thôi.
Cô tiểu thư nắm tay nhóc a hoàn chạy về phía con hẻm mà Đức Anh đang đứng nhưng chưa được nửa đường thì bị ngã.

–    Sao vậy, Hân nhi.

–    Em, em sợ quá không chạy được.
Nhóc a hoàn nức nở nói, hai tay dụi mắt lia lịa, toàn thân run lên bần bật.

–    Giờ này thì các người có chạy bằng trời á há há.
Tên đầu lĩnh đứng trên nóc nhà chứng kiến vụ đó cười sướng như thằng động kinh.

–    Ây ây, các người ỷ đông bắt nạt hai cô gái yếu ớt không thấy xấu hổ hả.
Chứng kiến mọi chuyện xảy ra, Đức Anh thực sự thấy làm lạ lùng vụ ngôn ngữ hắn nghe được không phải tiếng việt bây giờ, nhưng việc làm hắn ngạc nhiên hơn là hắn có thể hiểu được ngôn ngữ đó, tuy vậy hắn đã trải qua mấy vụ lạ lùng hơn nên hắn dễ dàng thích nghi với cái chuyện này. Hắn bước lại gần nơi hai cô gái đang ngã xõng xoài trên mặt đất, nghêu nghêu đắc ý, tỏ ra vẻ anh hùng cứu mỹ nhân.

–    Ngươi…
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn vào Đức Anh, khuôn mặt đều lọ rõ vẻ ngạc nhiên kèm thêm chút gì đó kinh sợ.
–    Ngươi là…

–    Ồ, cô bé, biết anh sao, tí nữa đi hẹn hò với anh nhé, hé hé.
Hắn cười khanh khách, nháy mắt với cô tiểu thư.

–    Ngươi là…
Giờ đến lượt tên đầu lĩnh kai mở mồm lắp bắp.

“Ôi mẹ, chả nhẽ mình nổi tiếng thế sao, ở đây ai cũng biết mình.
–    Các người đều biết ta cả sao?

–    Ngươi… ngươi đúng là…

–    Đúng là ai?

–    LÀ MỘT TÊN DÂM TẶC.
Tất cả chỉ tay vào nó và hét lên. Đúng là thế, không kể thời tiết đang lạnh buốt như thế này thì ngay cả việc nó mặc độc cái quần đùi tồng ngồng đi giữa đường thế này cũng rất là khác người, nhất là ở cái thời đại này, việc đó càng là việc bất thường.

Cùng lúc đó, ở phía xa có hai kẻ đang đứng theo dõi từ xa vụ việc này, một già và một kẻ tầm tam tuần.

–    Lão gia hãy để thuộc hạ lên cứu tiểu thư.
Kẻ trẻ hơn quỳ xuống xin lệnh từ lão già còn lại.

–    Khuôn đã, chuyện này ngươi không cần lo lắng, hãy xem trò vui một chút nào.
Lão già đó người khằng khặc, đắc ý ngắm nhìn cảnh diễn ra phía trước.

–    Nhưng…
Tên thuộc hạ có vẻ không hiểu vị lão gia này muốn cái gì đây.

–    Ngươi cứ xem đi, nếu vẫn chưa hiểu thì ta hỏi ngươi một câu. Trừng nhi của ta có phải là một người khoẻ mạnh nhất nước Đại Việt không.
Vị lão gia kia vuốt vuốt râu, hỏi bằng giọng uy nghiêm.

–    Thưa lão gia, Nguyên Trừng thiếu gia luôn được biết tới là dũng sĩ đệ nhất nước ta.
Tên thuộc hạ chắp hai tay lại cung kính nói.

–    Vậy thì lúc nó mặc quần áo ít nhất trong mùa này là mấy bộ.
Vị lão gia tiếp tục hỏi, mắt vẫn quan sát chuyện phía trước.

–    Dạ thưa là ba lớp quần áo ạ.
Trả lời xong bỗng phát hiện ra điều gì đó, hắn liếc nhanh ra lại chỗ Đức Anh và hai cô gái.

–    Ngươi đã phát hiện ra rồi chứ. Ha ha ha.
Lão già bật cười vang.

Quay trở lại nơi hai cô gái. Đức Anh đứng đó, mặt hắn chảy xệ ra.
“Dâm tặc ư, láo thật, đúng là trông có vẻ hơi thiếu vải một tí nhưng đâu có nghĩa là ta là tên dâm tặc, mà dù sao đàn ông không dê đàn bà làm sao mà yêu” (Thực chất là “xấu” nhưng Đức Anh tự tiện đổi thành “dê”)

–    Tiểu thư ơi, chúng ta không những bị lũ người xấu giết hại mà còn bị cả tên dâm tặc này làm nhục ư, em không chịu đâu, hu hu.

“Oi oi, con bé này, nghĩ ta là loại người gì vậy, ta đâu có dâm tới mức đó chứ, mà có dâm cũng đâu làm chuyện đó vào lúc này được, phải làm lúc nào đó ít người thôi”
Con a hoàn sợ hãi nhìn Đức Anh, dường như sợ đến sắp ngất.

Dù rất bất bình với lời nhận xét của hai cô gái nhưng hắn vẫn cố nuốt giận, từ tốn bảo:
–    Tôi không hề có ý xấu với hai cô đâu, mau chóng rời khỏi đây đi.

–    À kinh, định ra vẻ anh hùng cứu mĩ nhân đấy hả.
Tên đầu lĩnh cười khẩy và nói.

“Thằng cha này cũng không ngu, biết anh đang lấy le trước mặt con gái đấy.”
–    Đúng vậy thì sao nào. Hai cô kia, còn không mau chạy đi, còn muốn anh đây cõng hay bế chắc.
Hắn vừa dứt lời cả hai cô gái chạy biến mất không biết có phải vì sợ hắn hấp diêm hay vì sợ chết không, nhưng có lẽ là sợ bị hắn hấp diêm hơn =)). Mặc dù kéo tay nhóc a hoàn Hân nhi chạy nhưng cô tiểu thư vẫn ngóc đầu lại lo lắng nhìn Đức Anh sợ hắn sẽ gặp chuyện.

Ngay khi thấy hai cô gái đã biến khỏi tầm mắt, hắn chỉ tay vào tên đầu lĩnh hét to.
–    Có ngon thì tới đây coi.

–    Khẩu khí lớn lắm, anh em xông lên, cho nó biết tay đi.
Tên đầu lĩnh hét lớn, chỉ thẳng mặt Đức Anh.

“Ơ thằng này láo, biết ông đây là ai không mà định chơi trò hấp diêm tập thể hả”
Đúng là như thế thật, Đức Anh nhìn thấy mọi động tác của lũ kia, cứ như một thước phim quay chậm trước mặt hắn. Hắn dễ dàng né mọi đòn tấn công của lũ kia và đánh ngã từng tên một.

Còn lúc đó, hai cô gái đã chạy ra rất xa, cả hai dừng lại thở hổn hển vì mệt. Và từ phía trước mặt hai người xuất hiện hai bóng dáng đàn ông, chính là hai kẻ đã ngắm mọi chuyện từ phía xa.

–    Nghĩa phụ…
–    Lão gia…
Cả hai đồng thời hét lên khi thấy bóng dáng của vị lão gia kia.

–    Nghĩa phụ ơi, con sợ quá, hu hu.
Lúc này đây, cô tiểu thư mới bật khóc nức nở và lao vào lòng vị lão gia.

–    Ổn rồi, Linh nhi, đã có nghĩa phụ ở đây.
Vị lão gia ôm cô bé vào lòng và ân cần an ủi.

–    Nghĩa phụ, hãy mau đi cứu tên dâm tặc kia đi.
Linh nhi hoảng hốt cầu cứu sự giúp đỡ từ nghĩa phụ của mình.

–    Con yên tâm, hắn không sao đâu.
–    Sao người biết là hắn không sao, phải chăng người…
Do bất cẩn, vị nghĩa phụ đã lỡ miệng để cho cho Linh nhi phát hiện ra manh mối.
–    Người đã theo dõi từ xa phải không, tại sao người không cứu con luon, con ghét phụ thân lắm.

Cô tiểu thư hưng dữ cung tay đập lên vị nghĩa phụ của mình. Vị lão gia đó chỉ biết chịu đòn cười trừ.

Đống đàn em của tên râu rậm, từng tên một bị Đức Anh đốn ngã, hắn tức giận khi chứng kiến cảnh đó, cuối cùng cũng không chịu được nhảy tới hét to:
–    Tên khốn, ngươi dám đánh đàn em của ta, đi chết đi.

–    Có ngươi đi chết thì có.
Đức Anh vung một đấm vào thân hình tên đầu lĩnh đang bay tới. Cú đấm mạnh tới nỗi, tên đó bay vào một căn nhà ở bên đường và làm sập cả căn nhà. Tên đó sau khi bị đè bởi căn nhà không hề nhúc nhích hay cử động nhỏ. Hắn đã chết, chỉ một đấm của Đức Anh đã làm hắn chết tươi. Lũ đàn em còn tỉnh táo chứng kiến cảnh đó không khỏi sợ hãi. Chúng im lặng một hồi rồi như một cái chợ vỡ, tất cả hò hét ầm ĩ bỏ chạy toán loạn. Đến giờ Đức Anh mới thấm rõ câu “Như rắn mất đầu”.

Hắn đứng đó, ngửa cổ lên trời, cười ha hả vì sự hèn nhát của lũ kia. Đang cười sung sướng thì đột nhiên hắn ho sù sụ và thổ huyết. Từ một trong các căn nhà hai bên đường, một lão già phóng ra, thân thủ của lão cũng không phải loại vừa. Lão đỡ lấy thân thể Đức Anh đang ngã xuống. Có lẽ lão đã theo dõi mọi chuyện từ nãy giờ trong căn nhà đó.
–    Công tử, người không sao chứ.

“Không sao cái con khỉ, nhìn thế này mà còn hỏi à. Mà lão này nãy giừo nhìn mình đánh nhau cũng không chịu ra giúp, không biết lão là địch hay là bạn nữa”
Đức Anh rất muốn nói ra điều đó, nhưng miệng hắn cứ thổ huyết không ngừng.
“Chết tiệt thật, không biết có được gặp lại cô tiểu thư đó nữa hay không.”

–    Không biết hắn ta sao rồi, hắn là người ở đâu, con người hắn thật lạ lùng, cả cách nói chuyện cũng rất lạ.
Cô nàng tiểu thư sau khi nguôi giận với nghĩa phụ quay đầu ngó nhìn vào con đường nơi cô đã chạy ra.

–    Sao vậy, con có cảm tình với hắn rồi à?
Vị lão gia già gẩy đầu hỏi cô nàng.

–    NGHĨA PHỤ…
Cô nàng tiểu thư gắt lên rồi quay ngoắt đi, tuy là không bằng lòng với cách nói của nghĩa phụ nhưng trong lòng cô vẫn có cảm thấy chút gì đó không thoải mái, chút gì đó vương vấn, và có chút gì đó thích thú với con người lạ lùng kia.

Cả hai người, Đức Anh và cô nàng tiểu thư Linh nhi đều đang suy nghĩ đến nhau, không biết rằng cuộc tái hợp của họ sẽ xảy ra sau hơn 1 năm nữa, lúc đó Đức Anh không còn là Đức Anh của bây giờ và cô nàng Linh nhi đó cũng không còn hồn nhiên được như lúc này.

Comments
  • kaka :D :ic: :fuckme: :) :os: lololo :no: :cheese: :3 :hi: mmm :guro: :y: :bagia: :dichmau: T_T more »

  • Khoa April 14, 2010 at 13:45

    Đề nghị dựng thành anime cho bộ tiểu thuyết này cho ae dễ theo dõi :))

  • nhat April 3, 2010 at 21:28

    moi mat cho chap 5 :D

  • tirom04 April 1, 2010 at 01:11

    hay thật mà pác nghĩ ra cũng tài thật
    cái này mà làm 1 bộ anime chắc mọi người chờ coi từng tập lun đây

  • ducanh2020 March 31, 2010 at 16:52

    có rồi đó trĩ, tận hai thằng luôn =))

  • thinhtri March 31, 2010 at 16:40

    đợi chương 5 …
    dục huynh nói sẽ có nv phụ siêu bựa mang hình tượng mọi người sao vẫn chưa thấy >,<

  • Luv March 31, 2010 at 09:25

    Fics của dục huynh mà đọc từng chap chắc chết mất, rối rồi, rối rồi.