[Sắc-hiệp][Fiction] The darkness history – Chương 38

Tiếp tục đè :be:

Chương 38 – Trêu đùa Cầm cô nương

Đại An xoa xoa cằm.
–    Cái này có chút khó nói.

–    Có cái gì mà khó nói, nam nhi lại cứ ấp a ấp úng như nữ nhi vậy.
Cầm cô nương rất cuộc không chịu được, tức giận nói.

Đại An thấy vậy thì miệng nở một nụ cười tươi. Nữ nhân cuối cùng thì vẫn là nữ nhân. Dù có võ công cao cường, tuổi đời có cao hay thông minh đến đâu đi chăng nữa thì vẫn có điểm kém với nam nhân, nhất là đối với nam nhân nham hiểm sinh ra ở thế kỉ 21 như Đại An.

–    Nói thật ra, muốn biết được cái này thì cũng không khó. Chính là phải trải nghiệm qua là biết thôi.
Đại An tung ra mồi nhử dụ Cầm cô nương dính bẫy.

–    Trải nghiệm?
Cầm cô nương như cá mắc câu.
–    Làm sao để trải nghiệm. Phải chăng phải luyện nội công đó.

Đại An lắc đầu đưa tay vẫy vẫy, làm cái thủ thế muốn nói nhỏ. Cầm cô nương thấy vậy liền chần chừ một chút nhưng trí tò mò thôi thúc nàng khiến nàng đi lại gần phía Đại An, ngượng ngùng một chút rồi cúi đầu về phía Đại An.

Dù đã gặp qua vài mỹ nữ nhưng cử chỉ cùng điệu bộ của Cầm cô nương cũng khiến Đại An hoa mắt, tí thì quên mục đích của bản thân. Hắn cố kìm nén xúc cảm của mình nhưng mùi hương thơm của xử nữ tỏa ra từ Cầm cô nương khiến cho tim hắn đập nhanh không ngừng.

Đại An nhanh chóng nhắm mặt cố gắng điều hòa hơi thở. Đây chính là gậy ông đập lưng ông, đã yếu còn thích ra gió, không tự lượng sức mình.

Bản thân Đại An đã nghĩ định lực của mình rất cao, không ngờ chỉ có vài động tác nhỏ. Cầm cô nương đã khiến cho hắn thần hồn bát đảo.

Dường như không nhận ra sự khác thường của Đại An. Cầm cô nương vẫn ngây thơ đưa mặt lại sát mặt hắn mở miệng nói nhỏ.
–    Là gì vậy?

Ngay khi nàng vừa mở miệng, một làn hương thơm từ đôi môi anh đào phả lên mặt của Đại An khiến cho công sức tĩnh tâm của hắn nãy giờ đi tong.

–    Là thế này.
Đại An không thèm suy nghĩ thêm, nói một câu liền rướn người hôn thật nhanh lên hai cánh môi mê người kia. Tay trái bóp nhẹ kiều đồn của nàng, tay phải thì thật nhanh đưa lên xoa bộ ngực kia.

Lần đầu tiên bị nam nhân tập kích cùng sự thiếu phòng bị và niềm tự tin không ai dám làm gì nàng. Cầm cô nương liền bị Đại An ăn đậu hũ ba nơi một lúc.

Một cảm giác tê dại đê mê từ ba nơi truyền đến đại não của nàng.

“Ong” một tiếng, cả cơ thể nàng đình chỉ vài giây. Đến lúc định thần lại thì Đại An đã ngồi ở phía bên kia, miệng nở một nụ cười gian.

Vừa giận vừa xấu hổ, Cầm cô nương mặt đỏ bừng nghiến răng nghiến lợi nhìn Đại An như muốn xâu xé hắn thành trăm mảnh, tay run run giơ lên chỉ vào Đại An.
–    Ngươi, vô sỉ.

Mặc dù rất muốn cắn hắn vài cái nhưng không hiểu sao trong lòng nàng có một cảm giác thích thú, đê mê khó tả. Từ bé đến giờ nàng chưa từng bị nam nhân đụng đến, nói chi là đụng đến những nơi cao quý thế này.

–    Cô nương bớt giận.
Đại An giơ tay ngăn cho Cầm cô nương bùng nổ, rồi gãi gãi đầu tỏ vẻ ngây thơ.
–    Cái này cũng một phần tại cô nương thôi.

–    Tại ta?
Cầm cô nương giận tím mặt. Bản thân mình bị chiếm tiện nghi con chưa mắng chửi hắn thậm tệ còn bị hắn đổ lỗi. Cái này còn ức hơn bị hắt phân vào mặt.
–    Ngươi muốn vừa ăn cắp vừa la làng sao.

–    Thì cũng tại cô nương quá quyến rũ đó thôi, khiến cho ta kìm lòng không được.
Đại An tỏ vẻ oan ức, xòe hai bàn tay là giải thích. Hắc hắc, nữ nhân thôi, ai chả muốn được khen xinh đẹp.

Đúng như Đại An dự đoán, Cầm cô nương được khen quyến rũ sắc mặt chuyển về rạng hồng, tuy bớt tức nhưng vẫn chưa hết hẳn.
–    Vậy ngươi nói ta cố ý câu dẫn ngươi.

–    Đâu có.
Đại An xua xua tay.
–    Tại cô nương đến gần quá thôi.

–    Không phải tại ngươi bảo ta đến gần đó thôi.
Cầm cô nương cơn tức vừa bớt lại bắt đầu trỗi dậy.

–    Ta đâu có bảo vậy.
Đại An lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu. (Sư bố nó, giả vờ như diễn viên)

–    Ngươi.
Cầm cô nương ngón tay run bần bật chỉ vào Đại An, rất muốn mắng hắn, nhưng không tìm ra lí do. Bởi vì chính hắn cũng không mở miệng bảo mình lại gần chỉ làm cái thủ thế. Bảo hắn là đưa tay gọi mình lại đi, giờ hắn cãi bảo không phải như vậy thì còn cách nào.

Suy nghĩ thật nhanh, Cầm cô nương nhận ra đây là Đại An cố ý chọc tức mình. Cố gắng bình ổn tâm trí không để hắn cho đạt thành tâm nguyện.

Nhận ra mưu kế của bản thân bị nhìn thấy, Đại An không khỏi tán thưởng Cầm cô nương thêm vài lần. Quyết định không hồ nháo thêm nữa, Đại An mở miệng.
–    Được rồi, lần này là ta sai. Ta thực lòng xin lỗi cô nương. Nếu được, ta xin nguyện ý lãnh trách nhiệm.

Nghe được Đại An nói cùng với cố gắng của bản thân, cơn giận của Cầm cô nương hòa hoãn phần nào, bĩu môi nói.
–    Ngươi nói như vậy ta tạm tha thứ. Còn về phần nhận trách nhiệm ngươi nguyện ý ta cũng chưa nguyện ý đâu. Ngươi không xứng. Sắc lang.

Chẳng lẽ ta xấu xa thế sao, chỉ có sờ mấy phát cũng bị dán mác sắc lang. Mà kệ nó, dù sao lão tử cũng thích cái danh hiệu này. Chỉ tội cái câu ngươi không xứng khiến cho lòng Đại An có vẻ nào đó không chịu nổi.

Thấy mặt Đại An mặt nhăn nhó. Cầm cô nương biết hắn đã bị chịu đả kích, trong lòng nàng cảm thấy vui vẻ một chút, liền ngồi xuống cái ghế lúc nãy Đại An vừa ngồi. Cái ghế của nàng giờ đang bị Đại An ngồi lên rồi.

Thấy nàng ngồi xuống, Đại An thôi cười cợt nhã một chút.
–    Được rồi, không trêu đùa nữa, nói chuyện chính sự đi.

Hừ, không phải ngươi trêu đùa ta sao, giờ lại muốn tỏ ra ta đi trêu đùa ngươi vậy.
Cầm cô nương không phục, ngoảnh mặt sang phía khác, không thèm nhìn Đại An.

Đại An trong lòng cười khổ.
Nữ nhân đúng là nữ nhân, vừa dễ dụ lại khó chiều.

5 Replies to “[Sắc-hiệp][Fiction] The darkness history – Chương 38”

Leave a Reply

Your email address will not be published.

kaka :D :ic: :fuckme: :) :os: lololo :no: :cheese: :3 :hi: mmm :guro: :y: :bagia: :dichmau: T_T more »